S. với mình về công tác gần như cùng một thời gian, gắn bó nhau qua những chuyến đi khảo sát triên miên ở núi rừng Tây Nguyên. S. lớn hơn mình 4 tuổi nhưng đồng ý xưng hô nhau như bạn bè cho thoải mái. Con đường mình đi thẳng tắp thênh thang, con đường của S. gập ghềnh vất vả. Chiều nay, S. gọi mình – Q. ơi, S. đến đón Q đi lên X. nhá. Như hồi xưa, S. vẫn là tài xế tình nguyện của mình, ngồi sau lưng nghe S. kể chuyện S. đi … cầu thê mà mình cười đau cả bụng. Năm đó, S. chỉ mới gần 30 với vài mảnh tình vắt vai dang dở nhưng lúc nào cũng cuống cuồng sợ … ế. Dân Nam Bộ ăn giá sống chính gốc, giọng nói ề à chất phác, to ngang vững chải như một cội cây tràm già cỗi. Điều mình yên tâm khi ngồi sau xe S. là nhỡ có … té xe, có cái cội cây này làm đệm chắc cũng không đến nỗi … đau. Trông thế mà lại mê tín ra phết, bạn bè hay thì thào với nhau:- Trưa nay tao nghe thằng S. coi bói qua điện thoại, nó hỏi lão thầy bói lia lịa đầy vẻ thành kính nhá, thầy ơi bao giờ con mới lấy được vợ, “nàng” của con hiện giờ đang ở đâu?
Cả đám khoái chí cười nắc nẻ với nhau, bảo ngó đẹp giai thế mà … tẩm, ế vợ càng khoái chứ có gì đâu. Bọn con trai ừ à, đúng rồi, lấy vợ được cái tích sự gì, ngay cả lương mình bao nhiêu cũng chẳng được quản lý, mất hết tự do. P là tín đồ của chủ nghĩa độc thân, cao giọng kể lễ về nỗi khổ của ông anh hắn, từ dạo lấy vợ đâm ra không biết … tờ giấy bạc dày mỏng ra sao nữa, cơm nhà quà vợ, mụ mẫm cả người. Mặc kệ bạn bè trêu chọc bài xích, S. vẫn kiên trì trong việc cầu gia đạo với hết ông thầy bói này đến bà thầy tướng số khác. Mình là đứa tò mò nhất hội nên hay chịu ngồi nghe S kể chuyện. Có lần, S. chạy đến nhà hớn hở khoe :
- S. tìm được "nàng" rồi, thầy phán đúng đến rợn người nhé.
Hóa ra bốc y thần số phán với S. là ngày đó giờ đó, S. tắm gội sạch sẽ, đi ra khỏi nhà 300 bước về hướng chính đông sẽ gặp một cô gái ăn mặc giống … thầy, quần âu xanh áo trắng, đó chính là nhân duyên tiền định của S.
Mình nghe sáng mắt lên hỏi dồn :
- Có gặp không, có đẹp không?
- Gặp chứ, đúng y là … nàng. Sáng đó, tớ bắt thầy đến nhà tớ, dẫn tớ đi cho chắc ăn. Thầy đi trước nhé, tớ hồi hộp theo sau, quá 300 bước mà không thấy thầy nói gì cả, tớ đang định cự ổng thì ổng ngoắc tớ lại thì thầm “thấy chưa, cô gái trong ngôi nhà bên tay phải đó, mặc áo màu giống màu áo tui nè, nhà bán gà nướng lu đó. Gia đình này không cho ai mướn nhà nhưng nếu cậu đến hỏi mướn,
họ sẽ đồng ý. Rồi 2 người sống với nhau con cháu đầy đàn, trăm năm hạnh phúc”. Đúng y chang Q. ạ, có cô gái mặc áo sơ mi trắng đang đứng bán gà nướng lu thật nhé.- Vớ vẩn rồi S. ơi, mình chẳng tin đâu.
S. tức tối :
- Để chiều nay hết giờ làm, S. chở Q. ghé qua cho biết.
...

0 comments:
Post a Comment