Thursday, December 24, 2009

thơ viết trong mùa Giáng Sinh



Sài Gòn không có mùa đông
nên Giáng Sinh mà trời vẫn nóng
em xuống phố chiều nay, dịu dàng tà lụa mỏng
ngát thơm một trời hương hoa tím xôn xao

Sài Gòn đêm nay - không ta đi bên nhau
em dõi mắt nhìn xa bắt gặp một vì sao lạc
nghe mặn trên môi, hình như mình đang khóc
hình như là
em nhớ anh
nhớ anh ...

giấu nỗi nhớ lặng thầm vào mái tóc mây xanh
em ngoại đạo bỗng dưng muốn quỳ trước Chúa

giấu một lời trong đáy mắt long lanh
nên mắt vẫn rưng buồn đêm thánh lễ

Sài Gòn đêm nay không anh đi bên em
ở một phía trời xa, mùa đông chắc lạnh
em chẳng thể nghiêng về anh chút nắng
em chẳng thể ...

có những điều sao mà khó thế
khi ta bên nhau mà vẫn cứ muôn trùng

Giáng sinh 2009

Quỳnh

Wednesday, December 23, 2009

Mùa yêu



Mùa yêu chừ đã qua rồi
Xác xao lá rụng ra ngoài cõi riêng
Em chừ mấy giấc cô miên
Mà sao vẫn thấy như mình còn đôi

Mùa xưa ai nói một lời
Thương yêu ... rồi cũng tình ơi là tình !
Cuối trời mây trắng lặng thinh
Không bay mà vẫn đợi nghìn năm sau

Ngồi hong tóc ướt mưa rầu
Sụt sùi từ thuở ban đầu học yêu
Gác tình lên mái liêu xiêu
Em đi quên hết trăm điều dối gian

Em đi gót ngọc địa đàng
Hẹn anh từ thuở hồng hoang, để rồi ...
Chép tình lên gió rong chơi
Mùa yêu khi cạn lời vui - ngậm buồn

Quỳnh

Sunday, December 20, 2009

về một Giáng Sinh huyền thoại


lung linh thắp vào đêm là ngàn ánh sao
có ánh sao nào rơi trong mắt em
mà sao nhấp nháy
ta đi bên nhau rụt rè đêm huyền thoại
bàn tay chẳng dám nắm bàn tay

rớt trên vai anh dịu dàng hương hoa chanh ngan ngát
là sợi tóc mềm của em đi lạc
đêm Chúa xuống trần gian

rớt vào môi em ngọt ngào giọt mật
là bụi phấn bay từ đôi cánh mỏng thiên thần
đêm Chúa xuống trần gian

ai thả vào đêm những chùm tơ óng ánh
để có một sợi vàng quấn quýt
trói ngón tay anh vào một cọng tóc em
tan lễ khuya về lại
anh ủ cọng tóc vào giấc mơ có ngàn vì sao nhấp nháy
mà không biết vì sao nào rơi trong mắt em khắc khoải
đợi một lời tỏ tình
đợi mãi …

đêm Chúa xuống trần gian mỗi năm người ta mừng thánh lễ một lần
nhưng có những điều đi qua không bao giờ trở lại
là ngày anh đi bên em mùa giáng sinh huyền thoại
ngút ngàn xa
mất hút
một trời xưa.

chiều 20/12/2009


Quỳnh

Saturday, December 19, 2009

sayonara



em nhẹ bỗng như mây chiều tháng chạp
bay cùng trăng để lại một sayo ...
đời rồi cũng như tàn đêm bạch lạp
có gì đâu
thắp lại chút rong rêu

mai mốt nhé
em không còn là bụi
hóa thành mây
mây rớt xuống
thành mưa!
giọt nước mắt lăn ngược vào
nắm níu
khóc làm chi
trời cũng đã sang mùa

đêm cũng đã sắp tàn rồi
tháng chạp!
nhớ gì không?
đến lúc Bụi đi rồi!

Quỳnh

Còn chờ gì nữa Nhược Trần ơi ?
Đến đúng lúc và ra đi đúng lúc, sẽ là một ân phúc có đúng không?
Mùa Chúa giáng...
Tinker Bell thả những bụi sao lấp lánh vào đêm. Em bay lên cùng với bãi hoãi từ giấc mơ trưa, từ đời đá vàng và với những over and over ...
Muốn một lần tự mình hát để ru mình...
Bất chợt nhớ quá em áo dài trắng tinh khôi của một chiều trước Noel ngày xa xa đó. Hang đá, máng cỏ và một vì sao cô đơn. Vai em gầy mỏng với vạt tóc mây xanh thả lửng như một dấu chấm than cho nỗi buồn không mang khuôn mặt của tình nhân.

Wednesday, December 16, 2009

lục bát chớm đông

Trưa về qua phố
trời mưa
Trăm năm xa hút
tìm chưa thấy người
Vu vơ nhặt lấy nụ cười
Đem về sưởi ấm mặt trời
chớm đông



Quỳnh

Monday, December 14, 2009

mùa đông trên tay em



Em cầm mùa đông đem cho anh
Chiếc lá vàng thu mùa cũ
Ép lại trong trang vở học trò
Sáng mù sương xuống phố
có gió lạnh về se sắt mắt môi em

Em cầm mùa đông theo trên tay
Chiếc que đan gầy gò như những ngón tay thầm lặng
Tím khăn choàng, tím nỗi nhớ ... mùa đông

Rồi em theo bầy chim sáo sang sông
Con sáo xổ lồng sáo bay đi mất
Em ngẩn ngơ về
trong ngục thất ... trăm năm

Em cầm mùa đông vào trong mơ
Có cô bé thiên thần ôm đôi cánh gãy
khóc ngậm ngùi
thương một thuở nào
... xa !

Quỳnh

Saturday, December 12, 2009

lại cá rô kho nghệ học qua YM đây nha

Ướp cá với tiêu, đầu hành, nước mắm ngon, nước màu và củ nghệ tươi xắt lát (1 củ chừng ngón tay cái cho 3 con cá cỡ 200gr), ướp 30 phút rồi thắng mỡ , phi hành cho thơm, tao qua một tí, đoạn bỏ thêm chút đường và bột ngọt, đợi sôi là hạ nhỏ lửa kho cho cạn nước luôn.
Chừng nào ăn, chắt một muỗng nước cơm chế vô hâm nóng lại trên lửa nhỏ (vụ này hay à nha, em mới nghe bí quyết, hehe). Nó sẽ keo đặc lại và thơm điếc mũi, ăn hao cơm lắm.

Nhớ là mấy món kho khô (thịt kho tiêu, cá kho tiêu hay kho nghệ...) thì phải dùng đồ tươi mới ngon. nghệ củ đâm nhuyễn hay xắt lát mỏng. tiêu là tiêu hột đâm vừa phải không nhừ quá, đâm xong rắc liền nó mới hấp dẫn
Cá kho, em đợi sôi vài dạo, cho cứng con cá thì trở cá cho nó thấm đều, xong là hạ lửa nhỏ luôn. Trở sớm quá nát cá, trở muộn quá không thấm mà cũng nát luôn.
(Nguyên văn à nha, em chẳng thêm bớt gì hết, bữa nào đem cả nhà ngũ ca ca ra thí nghiệm mới được, mấy đứa con gái nhà ổng thuộc loại dễ ăn dễ nuôi, bảo đảm có nấu dở chút cũng ...hết, :D)

Wednesday, December 9, 2009

trái tim một loài yêu quái

Anh càng nói, em nghe càng rối, càng thấy bất ổn. Lạ kỳ vậy sao? Chỉ nghe lại cảm giác có cái gì nghẹn lại trong ngực.
Lo sợ ...
Em sợ em không vượt qua được chính em, chính con yêu nhỏ quái ác, tai ngược, con yêu nhỏ hủy hoại mọi thứ của chính nó vì một mặc cảm kỳ lạ.
Em sợ mình quay lưng đi và không thể nào quay lại - dù ra đi vì hiểu lầm.
Cho nên đừng có mà quá bao dung với em như thế !
Vì em không thể bao dung.
Vì trái tim của em kiêu hãnh đến tội nghiệp không quen bị tổn thương.
Nên em sợ mình không biết tha thứ, không biết thỏa hiệp.
Em rất sợ...

Monday, December 7, 2009

viết trong lớp học

Em ngồi nhìn ra khoảng trời nhỏ xíu bị chia cắt bởi những song cửa sắt thành những ô vuông vuông như bàn cờ quốc tế. Lòng em buồn và trống rỗng đến lạ kỳ. Sao em cứ tự gây cho em cảm giác suốt một đời sai trái, để rồi muốn biến mất, muốn tan đi, không còn em, không có em?
Trời xanh trong đến nhức mắt.
Sao nghe đau đến thắt lòng?

Sunday, December 6, 2009

dặn lòng một chút bình yên

Vậy nha?
Ngày mai thức sớm, ba lô nặng trên vai, từ hơn 5 giờ sáng trên chiếc xe chật như nêm để trả cho đời cho mình món nợ gì đây?
Như mọi người thôi ...
mà lòng sao buồn
mà tim sao quặn đau
bình yên
bình yên